Dạo một vòng quanh khu phố sầm uất nhất Thành phố Athens cùng Diệp Tâm Hạ xong, Lăng Tiêu liền theo cô đến Thánh Sơn, nơi tọa lạc của Đền Parthenon.
Theo luật lệ, người ngoài bị nghiêm cấm bén mảng đến Thần Nữ Phong. Nhưng Lăng Tiêu rõ ràng chẳng phải kẻ thích tuân thủ quy củ. Hắn ngoài miệng thì đồng ý tạm trú tại Khách Điện ở lưng chừng núi, nhưng quay lưng cái đã lặng lẽ chuồn thẳng vào Thánh Nữ Điện của Diệp Tâm Hạ.
“Rộng thật đấy,” Lăng Tiêu nhìn quanh tòa điện thờ được xây bằng đá cẩm thạch trắng, trần nhà cao vút cùng hàng loạt cột trụ san sát, không khỏi tặc lưỡi: “Em ở một mình không thấy lạnh lẽo à?”
“Cũng bình thường,” Diệp Tâm Hạ khẽ đáp: “Ban đầu đúng là không quen lắm, nhưng có Tata ở cùng nên cũng đỡ.”




